Giữa
mẹ và con gái luôn có một sợi dây tình cảm kết nối đặc biệt ngay cả khi
họ không ở gần nhau. Rồi một ngày trải qua những biến cố của cuộc sống,
ngồi lại bên nhau, cùng cảm nhận sự bình yên và hạnh phúc - nó giống
như những lời thủ thỉ của mẹ và con gái.... "Con
có cảm thấy hạnh phúc hay không chính là ở đôi mắt của con, ở cách nhìn
của con về cuộc sống. Chỉ cần con cho phép bản thân mình được hạnh
phúc, thì nhất định con sẽ tìm được cho mình cụm từ ấy trong cuộc
đời."Tình yêu là khi biết điểm dừng cho bản thân chứ không phải mải miết
đi theo những vết trườncủa ngày hôm qua!
- Lá thư trong tuần: Mẹ nói với con gái về Hạnh Phúc
“Hạnh phúc là gì hả mẹ?”
Ngày
còn bé, khi chỉ là một đứa trẻ lên năm, đã có một lần tôi hỏi mẹ như
thế. Lúc ấy, mẹ chỉ cười – một nụ cười nhẹ nhàng tựa như mặt nước mùa
thu, rồi mẹ ôm đứa con gái bé bỏng đang tròn xoe mắt nhìn mẹ vào lòng.
Mẹ nói:
“Con
gái à! Hạnh phúc vốn dĩ là một khái niệm trừu tượng lắm. Nó không màu,
không mùi, không vị; nhưng nó đủ sức để người ta nhận ra nó, để người ta
đuổi theo và nắm bắt nó”.
Có người bảo rằng hạnh phúc có màu đỏ.
Con biết tại sao không? Bởi, màu đỏ sặc sỡ, màu đỏ huy hoàng, màu đỏ
bắt người ta phải chú ý đến nó. Ừ, thì có lẽ cũng đúng! Nhưng theo mẹ,
hạnh phúc đôi khi rất đơn giản. Hạnh phúc không là một cái gì đó quá lớn
lao, quá kì vĩ, quá to tát. Lắm lúc, nó được bắt đầu từ những gì rất
đỗi thân thuộc, bình thường và nhỏ nhặt.
Mẹ cũng từng được nghe
người ta nói rằng hạnh phúc có vị ngọt – vị của cái kẹo mà con vẫn
thường hay ăn. Con có nghĩ giống như thế không, con gái của mẹ? Hạnh
phúc quả thật rất đỗi ngọt ngào. Nhưng con biết không, ngoài vị ngọt dễ
chịu đó, để có được hạnh phúc, người ta sẽ phải trải qua rất nhiều hương
vị: đắng cay, chua xót, mặn chát,..v..v… Vì thế, mẹ nghĩ rằng, nếu nói
hạnh phúc có vị, thì đó phải là tổng hòa của các mùi vị.
Mỗi
người trên cuộc đời này sẽ có cho riêng mình một định nghĩa về hạnh phúc
khác nhau. Vì cuộc sống này là một bức tranh đa màu, đa sắc; chúng ta
đứng từ những góc nhìn khác nhau, sống trong những hoàn cảnh khác nhau,
có cho bản thân những mối quan hệ khác nhau nên cách mà chúng ta cảm
nhận cuộc sống cũng sẽ rất khác nhau. Có thể với mẹ, hạnh phúc là khi
được nhìn thấy con và bố có được một bữa ăn ngon. Thì với bố, hạnh phúc
là khi bố đạt được những thành công trong công việc, nhìn thấy gia đình
ta đầy đủ về vật chất và tinh thần. Còn với con, có lẽ hạnh phúc của con
sẽ là khi nhận được một cô búp bê xinh xắn, một bộ quần áo thật đẹp hay
đơn giản chỉ là khi được bố mẹ đón về sớm mỗi khi tan trường,có phải
không?
Con hỏi mẹ: “Hạnh phúc là gì?” ư? Có thể, những gì mẹ nói
ra sẽ là khó hiểu đối với một đứa trẻ lên năm như con, nhưng mẹ tin năm
tháng sẽ giúp con dần dần hiểu được những gì mà mẹ muốn nói. Mẹ mong
rằng, đó sẽ là bài học theo con trong suốt cả cuộc đời này. Hạnh phúc là
một danh từ, là cái cách mà người ta dùng để gọi về cảm xúc khi con cảm
thấy vui, khi con cảm thấy thỏa mãn và toại nguyện.
Con
có cảm thấy hạnh phúc hay không chính là ở đôi mắt của con, ở cách nhìn
của con về cuộc sống. Chỉ cần con cho phép bản thân mình được hạnh
phúc, thì nhất định con sẽ tìm được cho mình cụm từ ấy trong cuộc đời.

- Hạnh phúc với một đứa trẻ nằm nôi đó là bầu sữa ngọt ngào của mẹ, là cái hôn nhẹ lên trán của ba.
-
Hạnh phúc của một đứa trẻ lên sáu là khi lầu đầu cắp sách đến trường,
được mọi người gọi là “học trò”, được bước qua cánh cổng của trường Tiểu
học để chuẩn bị cho một cuộc hành trình chinh phục tri thức.
-
Hạnh phúc của một người học sinh đó là khi cầm trên tay quyển vở có
những điểm 10 đỏ chót, kèm theo lời phê bình của cô: “Con giỏi lắm! Cố
gắng phát huy, con nhé!”
- Hạnh phúc của những cô, cậu học trò
khối 12 sẽ không là gì khác ngoài cái cảm giác vào ngày mà giấy báo đỗ
Đại học được gửi đến nhà. Thế là đã chính thức trở thành một tân sinh
viên.
- Hạnh phúc của người sinh viên là gì? Đó là lúc có thể tự
đi làm thêm, đỡ đần gánh nặng cho mẹ cha. Là lúc được tham gia những
hoạt động tình nguyện để mang lại niềm vui cho mọi người, để hạnh phúc
được lan tỏa và san sẻ đi muôn nơi. Là khi cầm trên tay tấm bằng tốt
nghiệp loại giỏi và tìm được cho riêng mình một công việc ổn định sau
bao tháng ngày ngồi trên ghế giảng đường.
- Hạnh phúc của một người nhân viên là khi nhận được lời khen từ cấp trên, hoàn thành tốt trách nhiệm của mình.
-
Hạnh phúc của một vị bác sĩ là khi mang lại cuộc sống cho người khác,
là khi giúp họ chiến thắng được lưỡi hái của tử thần, để họ có thêm thời
gian, thêm cơ hội để ngắm nhìn và tận hưởng cuộc đời tươi đẹp.
-
Hạnh phúc của một người giáo viên có lẽ sẽ là lúc được nhìn thấy bao
thế hệ học trò lớn lên, trưởng thành và thành đạt trong cuộc sống.
-
Hạnh phúc của một người mẹ đơn giản lắm! Chỉ cần gia đình êm ấm, được
nhìn thấy chồng và các con vui, được chăm sóc cho họ, được nhận lại từ
họ một cử chỉ quan tâm, một cái ôm ấm áp.
- Hạnh phúc của một
người cha đó là thành đạt trong sự nghiệp. Trở thành một người đàn ông
trụ cột trong gia đình, một người cha đáng để cho các con tự hào.
-
Hạnh phúc của một cô gái đó là yêu và được yêu. Con gái, ai cũng mong
sẽ tìm được cho đời mình một bờ vai đủ vững chắc để họ tựa vào những lúc
yếu mềm nhất; một bàn tay đủ ấm để nắm lấy tay họ ở giữa chốn đông
người, kéo họ ra khỏi sự lạc lỏng và cô đơn.
- Hạnh phúc của một chàng trai là gặp được một cô gái dịu dàng, sẵn sàng lắng nghe, hiểu và cảm thông cho họ.

Vậy
đấy con gái à! Không ai hạnh phúc giống ai đâu! Hạnh phúc là do chính
con tự tạo ra, tự tìm lấy và tự cảm nhận. Con không thể cứ ngồi một chỗ,
mà ỉ ôi than thở: “Sao hạnh phúc không đến tìm mình?”, con cũng không
thể chờ người khác mang đến hạnh phúc cho con. Cuộc sống là của con,
hạnh phúc cũng là của con. Con hãy sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu
thương nhiều hơn để lắng nghe được tiếng gọi của hạnh phúc. Hạnh phúc
vẫn luôn tồn tại xung quanh con, nhưng có lẽ những bộn bề, những tính
toán thiệt hơn, những nỗi buồn không đáng có đã làm nhòe đi đôi mắt con,
khiến con không còn nhìn thấy rõ hạnh phúc nữa.
Nếu có ai đó nói
với con rằng họ không hạnh phúc, họ là người bất hạnh nhất trên cuộc
đời này. Thì con hãy nói với họ, những gì mà mẹ sắp nói với con nhé:
-
Con đâu là đứa trẻ bất hạnh, khi con vẫn được sống trong vòng tay của
bố mẹ, được cảm nhận hơi ấm tình thương từ mọi người xung quanh con. Con
vẫn còn có nơi để trở về sau bao mệt mỏi trong cuộc sống, đó chính là
gia đình. Còn những người không nơi nương tựa, họ sẽ biết cậy nhờ vào
đâu?
- Con nói rằng con không hạnh phúc ư? Vậy con có còn nhớ
những bộ phim tài liệu về mảnh đất châu Phi đầy nắng gió mà con vẫn
thường xem không. Cách con nửa vòng trái đất, những đứa trẻ ốm yếu, thân
hình chỉ còn da bọc lấy xương đang nhặt nhạnh những thức ăn còn thừa
trên mặt đất. Con có thể chọn lựa thức ăn cho mình, con có thể chê món
này không ngon, món kia nấu không vừa miệng. Còn họ, họ không có quyền
để lựa chọn, bất cứ thứ gì có thể giúp họ cầm cự được sự sống cũng đủ
khiến họ ấm lòng.
- Con có bất hạnh không khi con có được một cơ
thể khỏe mạnh. Ngay cả Nick Vujicic – người đàn ông được biết đến với
những khiếm khuyết của cơ thể, nhưng ông vẫn mỉm cười mỗi ngày, vẫn lạc
quan mà sống đấy thôi. Helen Keller đã từng nói: “Tôi đã khóc khi không
có giày để đi, cho đến khi tôi nhìn thấy một người không có chân để mang
giày.” – suy ngẫm về câu nói này nhé, con gái!
- Con nói rằng
con hay gặp thất bại. Con bảo rằng ông trời bất công với con. Con than
vãn rằng sự cố gắng của con không được đáp trả. Nhưng con à, một cái cây
nếu được mọc trên một vùng đất khô cằn sẽ bám rễ sâu hơn để tìm được
nguồn nước so với những cây được mọc trên một mảnh đất màu mỡ. Khó khăn,
thử thách sẽ giúp con trưởng thành hơn, chín chắn hơn và vững vàng hơn
trong cuộc đời. Đừng gục ngã, con gái! Con đường đến với thành công sẽ
trải đầy hoa hồng – rất đẹp và bắt mắt, nhưng khi bước lên đó, chân con
sẽ phải chấp nhận rướm máu bởi những gai nhọn của chúng. Chỉ khi con có
đủ lòng tin, đủ nghị lực thì con mới có thể chạm tay đến được bầu trời
ước mơ. Mẹ mong, kinh nghiệm sẽ là tên mà con đặt cho thất bại của mình.
Điều
cuối cùng, mẹ muốn con nhớ, hạnh phúc là một hành trình chứ không phải
là một đích đến. Con đừng tìm kiếm nó ở một nơi nào xa xôi. Thật ra,
hạnh phúc giản đơn lắm, gần gũi lắm. Con hãy dừng lại một giây, một phút
trong cuộc đời để thấy được hạnh phúc. Con cần phải thoát ra khỏi vũng
bùn của sự tuyệt vọng, của những nỗi buồn chán chường thì con mới có thể
bước tiếp và tìm kiếm hạnh phúc cho mình, con gái nhé!”
Khi
tôi năm tuổi, mẹ đã dạy tôi như thế. Khi ấy, tôi chỉ biết im lặng và
lắng nghe mẹ nói, nhưng với trí khôn của một đứa trẻ, tôi không hiểu
được nhiều. Và giờ đây, mười ba năm sau – khi tôi đã là một thiếu nữ
mười tám, mỗi lần nhớ đến bài học đầu đời này, tôi lại mỉm cười và thầm
cảm ơn mẹ - người phụ nữ tuyệt vời nhất trong mắt tôi.
Còn bạn, bạn đã có cho riêng mình một định nghĩa về hạnh phúc chưa?
“Hạnh
phúc là …”, bạn hãy tự điền câu trả lời vào ô trống còn thiếu nhé! Hãy
nhớ, hạnh phúc không cao xa quá đâu, nó đang ở xung quanh, ở cạnh bên
bạn đấy thôi!
• Võ Càng Khôn

- Truyện ngắn "Hạnh phúc sau màn mưa"
Thời
gian qua đi không một lần ngoái lại, những hạt mưa bay lất phất trong
buổi sớm mai của Đà Lạt càng làm cho bầu không khí thêm lạnh lẽo, Đà Lạt
đẹp thật, thơ mộng thật, nhưng cũng thật buồn, một nỗi buồn thêm phần
cô quạnh trong lòng An. Xa Đà Lạt đã gần bốn năm, bốn năm nơi xứ người
chưa ngày nào cô nguôi đi nỗi nhớ về miền đất cô từng sinh ra và lớn
lên. Nơi đây cô có người mẹ tần tảo chịu bao sóng gió cuộc đời nuôi cô
lớn khôn, cũng tại nơi đây, cô có một mối tình vấn vương từ thuở thơ bé
vẫn còn giữ. Và giờ cô trở về với nó, những ký ức với cô chưa hề ngủ
quên trong lòng nay lại thêm gợn sóng.
Bốn
năm tìm quên cho mối tình thời thơ dại, bốn năm cất giữ những ký ức của
ngày hôm qua như những lần bước đi trong sóng gió của cuộc đời. Cô yêu
Táo xanh cũng như yêu Đà Lạt của ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai
nữa.
Đà
Lạt thơ mộng như một nàng công chúa ngủ quên nơi rừng sâu chờ đợi chàng
hoàng tử của riêng mình, yên bình, lặng lẽ và đẹp một cách kiêu ngạo
giữa bạt ngàn cao nguyên hoang dại. Nhưng cũng mang nét buồn của đôi mắt
một người thiếu nữ giữa những gì xanh xanh của gió lạnh.
An
xa anh đến nay đã gần 6 năm, một khoảng cách vô định đã đưa "Táo xanh"
của An xa cô ngay từ khoảng cách trong chớp mắt của thời gian, anh rời
An để đến phương trời mới với lời nhắn đầy mơ hồ "nếu thật sự có duyên,
hẹn gặp em ở khung trời Hà Nội". Lời nhắn cũng như một thử thách trong
tình cảm với Táo xanh của An. Ngồi bên cửa sổ quán cafe cạnh hồ Xuân
Hương, vẫn vị trí đó, vẫn thứ đồ uống đó, chỉ có khác là thời gian và
con người, những hạt mưa lất phất tạt ngang khuôn mặt An khiến cô như
thể trở về với nhưng ngày xưa cũ.
...
- Dâu tây, chờ anh với...
- Anh chậm quá, đi muộn vậy thì làm sao nhặt được quả thông đẹp.
- Nhưng chẳng phải em đã nhặt rất nhiều sao? còn lấy nữa làm gì?
- Mọi người nói, nếu có một căn nhà bằng quả thông thì mọi ước muốn đều trở thành hiện thực. Em muốn …
- Em khờ quá, không có đâu...
...
- Sao em lại khóc?
- Bọn chúng nói em không có ba, em có ba, chỉ là ba em đi công tác xa thôi, rồi ba em sẽ về.
...
- Táo xanh, bài toán này khó quá, giải giúp em đi anh.
- Dâu tây ngốc, anh không giải toán cho em được đâu, anh chỉ có thể hướng dẫn em giải được thôi.
....
Cứ
như vậy, An cùng Lâm lớn lên bên nhau như một phần tất yếu của cuộc
sống, và nhìn vào họ cứ như thế không bao giờ chia lìa, nhưng số phận
thật thích trêu đùa với những vận mệnh. Lâm đã phải xa An, xa An trong
lời hứa có phần mơ hồ của cuộc đời khiến An đã từng có phần nghi ngờ
những gì Lâm đã hứa cùng cô ngày anh theo gia đình ra Hà Nội.
"Hứa
mãi bên em mà sao anh lại quên" An gào lên trong tiềm thức và rồi lại
biện minh cho những gì đang diễn ra, khi những dòng Email, những tin
nhắn facebook, Yahoo,… cho Lâm cứ đua nhau chìm vào quên lãng theo dòng
ký ức, những nhớ thương của An về Lâm dài ngoằng theo năm tháng. "phương
trời màu hồng đó đã cướp anh khỏi em thật rồi" An gạt dòng nước mắt mà
lòng đắng cay. "Nhất định, nhất định em phải ra Hà Nội tìm anh" Những
năm tháng còn lại thời học sinh của An trôi đi trong lặng lẽ với bảng
điểm đẹp hơn bất kỳ điều gì cô muốn, tấm vé vào một trường chuyên ngữ
của Hà Nội nơi khung trời đó đã đến, và An đã đi, một chuyến đi mang
nhiều nước mắt của niềm hy vọng. Để rồi ngày hôm nayAn trở về với Đà Lạt
của cô với đúng những gì An có của ngày ra đi, khi Hà Nội không hề lựa
bàn tay với An, cô đã không thấy Lâm, 4 năm lặng lẽ qua đi với những lần
tìm kiếm. Đã không thể đếm được số lần cô ngửa mặt hỏi trời "Táo xanh
của con ở đâu trong đất nước nhỏ bé này"?
...
Và giờ đây, cô cay đắng trở về Đà Lạt cũng chỉ một mình với tổn thương xen lẫn sự hụt hẫng đã tích tụ bao năm qua trong lòng.
...
- Mẹ à, nghèo cũng là tội sao mẹ ơi?
-
Con à, nghèo có gì đâu mà tội tình? Nhưng con đừng chờ nó nữa, sáu năm
rồi, nếu thật sự yêu con thì sự ngăn cấm của gia đình nó đâu có là gì,
nếu thực sự thương con sao nó lại lỡ để con mòn mỏi trong chờ đợi như
vậy?
- Vậy mẹ chờ điều gì ở ba con?
- Mọi chuyện khác nhau con ạ, mẹ không chờ ba con, mẹ chờ con, con yêu ạ!
An
được gì trong những lần chờ đợi ký ức hay chỉ là những thất vọng triền
dài theo ngày tháng hôm qua. Hà Nội hôm qua đã không để An được thấy Táo
xanh thì Đà Lạt hôm nay cũng nên trả cho An một Táo xanh chăng? Nhưng
An biết tìm Táo xanh của cô ở đâu? Khi bao năm trôi qua mọi thứ vẫn cứ
lặng thing? An được gì và còn lại gì sau những ngày tháng mòn mỏi chờ
đợi?
Nhìn
lại bốn năm sinh viên của An là những ngày cặm cụi với việc đi học, rồi
làm thêm kiếm tiền trang trải cuộc sống của một đứa sinh viên nhà nghèo
và rảnh rỗi là lại tìm kiếm Táo xanh như một nghĩa vụ với trái tim. Một
điều nghịch lý khi theo thời gian những mối quan hệ bạn bè của An cứ
khép lại dần theo năm tháng, và giờ đây khi cô trở về Đà Lạt xưa cũ cũng
chỉ như ngày xưa không hơn không kém, có chăng chỉ là thêm những vết
sạn trong lòng. An nằm gối đầu trên đùi mẹ, mơ hồ nghĩ những chuyện đã
qua, và những ngày tháng sắp tới của mẹ con cô mà cô thoáng rung mình
khi chợt thấy mình không có chút định hướng gì cho tương lai, bằng từng
này tuổi đầu mà An vẫn để mẹ phải héo hon vì những lo lắng, An thấy mình
thật có lỗi, chút sóng gió cuộc đời mà đã không thể gượng dậy sao?
- Mẹ à, hạnh phúc là gì ạ? Cuộc sống khó khăn, ba bỏ rơi mẹ, mẹ có thấy mình bất hạnh không?
- Khi
ba con rời bỏ mẹ, lúc đó mẹ thấy hụt hẫng cùng sự căm phẫn, nhưng rồi
mẹ nghĩ đơn giản nếu nuôi con lớn trong sự căm thù của bản thân thì sẽ
biến con trở thành đứa trẻ chỉ biết đến sự thù hận mà thiếu đi tình yêu
thương. Nên mẹ bằng lòng với cuộc sống hiện tại. Còn cuộc sống khó khăn
hay giàu sang là do mỗi con người tự cảm nhận. Con thấy đấy, chúng ta
đôi khi cần bằng lòng với những gì đang có để cảm nhận được sự hạnh phúc
đang đến con ạ. Hạnh phúc chính là ở mỗi con người, con đang đi tìm sự
hạnh phúc từ chính chiếc bóng của bản thân, càng đuổi càng thấy mất mát
và vô vọng.
- Mẹ
ơi, nhưng con không thể quên được Táo xanh, con không thể cảm nhận thấy
hạnh phúc khi bên ai ngoài anh ấy! – An nghẹn ngào trong dòng nước mắt
- Mẹ
biết, mẹ không kêu con quên, nhưng con ơi, là con quá bảo thủ, con sống
trong u uất bao lâu nay, con không muốn quên. Con không cho người khác
một cơ hội, và cũng không cho chính mình một cơ hội, thì sao con biết sẽ
không thể có được hạnh phúc?
- Mẹ ơi!... – An gạt dòng nước mắt khẽ ngồi dậy nhìn thẳng vào đôi mắt cũng đang ngấn lệ nhìn cô một cách trìu mến.
- Mẹ
biết lòng con đau, nhưng chỉ hôm nay nữa con nhé, từ hôm sau con hãy là
con, đừng chờ đợi trong vô vọng nữa. Một lần bước chân không có nghĩa
là phải bước tiếp, đã yêu ai đó không có nghĩa là mãi yêu. Để được hạnh
phúc, đôi khi mình cũng cần bằng lòng với những gì đang có. Trong cuộc
sống này, thứ quan trọng nhất không phải là những giấc mơ xa vời mà là
những thứ đang có trong bàn tay con. Đừng để vuột mất rồi mới hối tiếc
con ạ, cuộc đời có bao lâu cho những lần chờ đợi? Hạnh phúc không lướt
qua ai, nhưng mỗi người có đủ tỉnh táo để nhận ra hạnh phúc của mình hay
không lại là chuyện khác.
Thoáng
nhìn Đà Lạt trong mơ nhuộm màu vàng óng của hoa Dã quỳ hai bên đường,
sắc tím mộng mơ của phượng, hay những cái lạnh tê tái vào ban đêm nhưng
lại rực nắng ấm buổi trưa nồng. Thật làm say đắm lòng người. Một thiên
nhiên tươi đẹp như vậy, đâu phải là để con người u uất, sầu thảm. An nhẹ
nhàng bước dạo trên khung đường khi còn nhỏ cô cùng Táo xanh chơi trốn
tìm. “Thì ra em với anh vẫn đang chơi trốn tìm, và em là kẻ thua cuộc
vình viễn trong cuộc chơi này, em mãi mãi không thể tìm thấy anh. Khi
anh đã cố gắng trốn thì em có lục cả thể giới cũng không thể thấy được
anh.” An khẽ đưa tay gạt dòng nước mắt trong màn mưa lất phất của buổi
sớm mai “Đúng, nếu thật sự anh muốn bên em thì đã không để em phải tìm,
những cơn mưa bất chợt trong lòng em cần dừng lại thôi…”
An
bắt đầu đi làm, một công việc không quá nặng nhọc, không nhiều tiền,
nhưng đủ bình thản để An sống những tháng ngày bình yên bên người mẹ
hiền nơi Đà Lạt của những người đến và rồi lại đi. Những năm tháng sóng
gió trong lòng cần dừng lại để đón nhận những điều mới mẻ của cuộc sống,
ai đâu cần cho những điều đã qua. Sáng đi làm, chiều tan làm cùng mẹ đi
chợ, nấu ăn rồi cùng mẹ trò chuyện, ngả đầu vào lòng mẹ và chìm vào
giấc ngủ một cách êm đềm… Thứ hạnh phúc thật đơn giản như vậy mà An bao
lâu nay cứ đi tìm kiếm tận đâu xa xôi trong nhưng giấc mơ của ngày hôm
qua. Thì ra cuộc sống thật đơn giản, thật nhẹ nhàng, vậy mà sáu năm qua
An cứ mải miết chạy theo những bước chân không thuộc về cô. Sáu năm tự
gây sóng gió trong lòng, tự dằn vặt bản thân và cả những ký ức thời thơ
ấu không còn thuộc về hôm nay, sáu năm sống với những giấc ngủ chập chờn
giữa ký ức và thực tại, sáu năm với những cơn mưa nặng hạt trong lòng.
Và giờ đây An mới chợt hiểu rằng tình yêu chính là hạnh phúc khi nắm
được trong lòng bàn tay, chứ không phải tìm kiếm đâu xa xôi nơi thế giới
này. Tình yêu là khi phải biết điểm dừng cho bản thân, chứ không phải
mải miết đi theo những viết trườn của ngày hôm qua. Hạnh phúc là phải
biết sống với thực tại, sống với những điều của ngày hôm nay chứ không
phải là những điều của ngày hôm qua.
19/7/2014 454 cộng hòa-tân bình- hồ chí minh Võ Càng Khôn